Thursday, April 2, 2020

Vì anh là tướng công





Hôm đó thằng nhỏ nhà mình thèm ăn canh chua tôm, nên nó nằng nặc đòi mẹ nó nấu cho bằng được, ba nó thì thường ngày ăn rất dễ, cho gì thì ăn đó, vậy mà bữa đó không biết con ma dở hơi, dở chứng nào đó nhập vào ổng, nên ổng nói ổng ngán  ăn tôm quá, ổng chỉ thèm ăn cá mà thôi nên ổng cũng đòi nấu cho lão một nồi canh chua cá bông lau  (catfish). May cho mấy ông tướng nhà này, hôm đó nhằm ngày thứ Bảy, nên mình ( osin của 2 ổng) không phải chui ra ngoài để kiếm tiền, nên có thời gian để chìu chuộng cả hai. Hì hục lay hoay hơn một tiếng đồng hồ mới nấu xong hai nổi canh chua. Thấy khoái chí  của hai ông hiện rõ lên nét mặt, làm mình thấy lòng vui vui, khoai khoái bèn múc cho ông nào nấy một tô xe lửa. Hai ông ăn lia lịa, húp xì xụp ngon lành tô canh chua,  nhưng ăn được một lát ,   thì mình thấy và phác giác ra có ba con tôm đang bơi trong tô canh chua cá của ông xã,thấy là lạ và thấy mắc cười, vì mấy tiếng trước đây có người  chê tôm nói tôm ăn không ngon, thịt của tôm cứng, ăn không ngọt và không thấy mùi lai gì, lại nói ăn tôm nhiều thì sẽ bị cao mở, vậy mà bây giờ nhìn vào tô canh , mới thấy chàng sạo !
Thôi thì rút kinh nghiệm, biết chồng mình nói vậy nhưng không phải vậy. Lần sao nếu hai ông có giở trò đòi ăn riêng mỗi ông một món, thì cũng sẽ hết lòng hết dạ nấu cho, nhưng đặc biệt sẽ múc cho ông tướng già hai tô, hai chén, hay hai dĩa gì đó.  Cho dù ổng có ... ham ăn, và ổng không được thật lòng, nhưng dầu sao ổng  là người hùng, là tướng công của riêng em!



















No comments:

Post a Comment