Saturday, April 25, 2020

Khổ là đúng rồi

Thời gian này ở nhà ăn bù lại cho những năm tháng cày bừa vừa qua. Nhưng ở nhà tránh dịch mà ăn riết như vậy thì khi thấy cái cân không dám bước lên, thấy cái gương không dám nhìn vào vì sợ thấy thì sẽ hết hồn  mà sẽ quăng hay đập cái kiếng , cái cân. Mấy em ấy dù sao đi nữa đều là những kẻ vô tội. Chỉ có mình là người gây ra tội, đồng ý ở nhà đi ra đi vô là chỉ muốn bỏ vào miệng hết món này tới món kia, nhưng vì mình giở không tự chủ được, không dặn đuoc lòng là ăn uống phải vừa vừa phải phải, lại còn muốn ăn ngon nên tăng cân, nên mập là đúng rồi còn bày đặt than thân trách phận. Ăn cho cố rồi la làng, vì còn ăn mà ăn nhiều hay ăn ngon nên ta mới tăng cân lên ký nên khổ là đúng rồi !

Quý như vàng

Thường thường một tháng mình hay mua 4 bọc lớn giấy vệ sinh để xài , nhưng không biết sao mà bữa đó mình hạ tiện tiền nên chỉ mua có 3 bọc mà tại vì cũng nghĩ là nhà ở gần chợ, nên nếu thiếu thì chỉ chạy ra mua. Rốt cuộc là khi nhà xài gần hết giấy thì mình mới chịu tất tả chạy đi mua thì lúc đó mới khám phá ra trong siêu thị những đồ cần thiết cho đời sống thì không có thiếu, nhưng chỉ có thiếu giấy vệ sinh. Thế là cuối cùng mình phải giao công tác cho ông xã , ổng phải có nhiệm vụ xếp hàng hết chợ này qua chợ khác để mua giấy. Cuối cùng sau khi chạy tới chạy lui biết bao nhiêu chỗ, ổng mới lôi được về 2 bọc. Vậy mà thấy ổng  sung sướng, hạnh phúc hiện rõ lên nét mặt.  Không ngờ giấy vệ sinh ngày thường thấy chỉ là cuộn giấy đi cầu, không có gì gọi là quý giá ,  vậy mà lúc nầy thấy nó còn quý hơn vàng, thấy nó là một nhu cầu cần thiết trong đời sống. Bây giờ mình thấy băn khoăn, tự hỏi, tại sao người ta cứ đổ xô nhau đi tìm đi kiếm để chỉ mua món giấy vệ sinh? Nhìn vào những xe đẩy hàng của mấy người đi chợ, xe nào xe này cũng có giấy vệ sinh. Người ta cứ muốn mua nó và mua thật nhiều đến nỗi  các quầy kệ để khăn giấy, giấy vệ sinh đã biến thành những quầy hàng trống trơn nhìn thấy mà hết hồn !
Dịch Covid 19 đâu phải là dịch tả mà tại sao người ta cứ ráo riết tìm mua và dự trữ cho thật nhiều giấy vệ sinh?  Vì sao lại dự trữ giấy vệ sinh?  Tại sao và tại sao ? 
  Mình thì vẫn nghĩ không có giấy vệ sinh thì cũng đâu có chết ai, thế nhưng khi thằng nhỏ nhà nầy thốt lên một câu nghe giật hết mình, song cũng thấy chí lý " Không có nhiều giấy đi cầu thì mẹ cũng không nên nấu rau hay cho ăn món gì có chứa  fiber nhe mom"

Thế là thấy rõ trong thời đại văn minh, giấy vệ sinh đã được thay thế  cho những    tờ giấy báo, những  giấy tạp của ông sở ông sơ , ông cố ông cha ta đã từng xài. Mà cứ nghĩ lại đi ông cha ta, hay những xứ sở còn nghèo khổ lúc xưa hay chắc gì họ đã có giấy vệ sinh mà xài, lúc đó họ có thấy dơ hay bất tiện gì đâu, cũng chưa ai bị chết vì không có hay không được dùng đến giấy đi cầu. Thế mà giờ đây những cuộn giấy trắng tròn này đang  được lên điểm vùn vụt và được săn đón đến tận tình.  Ai nào ngờ có ngày giấy vệ sinh được tâng bốc, được nâng cao, được coi trọng, được quý như vàng như tiền như bạc phải không mấy bạn?



Vì khan hiếm giấy vệ sinh, nên mẹ giao cho thằng khỉ con một cuộn giấy để xài trong tuần lễ hơn, lỡ may mà có bị tào tháo đuổi, hay lỡ xài hơn, thì có gắng mà trở lại thời tiền sử !



Thursday, April 2, 2020

Từ ngày có em về,

Từ ngày có em về, 
Nhà mình toàn ánh trăng thề. 
Nhưng từ ngày có em Covid-19 kéo tới, xin cho ,mình được đổi  lời 
Từ ngày có em Covid về
Nhà mình toàn tiếng ...chửi thề!
Mà thật chứ mình không chửi bới, không chửi...thề thì chịu không có nỗi, vì không biết tại vì sao em covid virus ở đâu bên tận Xứ Tàu bỗng dưng xuất hiện, hoành hành tác yêu tác quái trên đất nước của em ta, làm nhiều người bị tử vong, chưa đã, em ta còn tràn qua làm lây lan 111 quốc gia trên thế giới, (trong đó có nước Việt Nam thân yêu của chúng ta) đã làm 

597,252   người bị ngã bệnh,     27,365 người bị chết, trên toàn cầu. Cho đến nay số người bị lây lan bị nhiễm bịnh covid càng ngày càng tăng. Covid-19 vẫn có tốc độ lây lan đến chóng mặt. Được biết Covid 19 lây lan khi người nhiễm virus ho hay hắt hơi bắn nước bọt trong phạm vi 1 tới 2 mét, người khác có thể nhiễm virus này nếu chạm tay vào hay dính nước bọt của người bệnh, sau đó đưa tay lên gần mũi hoặc miệng.
 Nước Mỹ , nơi mình đang ở. cũng vẫn bị "con , hay ''thằng Covid'' kéo tới phá quậy như thường

 virus truyền qua người này, lây qua cho người kia đến độ tính đến nay tháng 3, 18, 2020 trên toàn nước Mỹ đã có 104,671 người bị nhiễm bệnh và đã có 1,711 người bị tử vong . Mấy người mắc bệnh đều đă từng đến Trung Quốc, hoặc là hành khách trên du thuyền Diamond Princess bị cách ly ở Nhật, hoặc tiếp xúc với người thân đă nhiễm bệnh ,  Covid-19 lây lan khắp nước Mỹ, làm nhiều thành phố đóng cửa trường học
hàng quán . Câu lạc bộ đêm, rạp chiếu phim, nhà hát và địa điểm tổ chức buổi hòa nhạc đều phải đóng cửa. Nỗi lo sợ hoang mang về bệnh dịch nên khắp nơi trên nước Mỹ , người dân ùn ùn đổ xô vào chợ để mua thức ăn đóng hộp, gạo, ngũ cốc, bột mì, sửa, giấy vệ sinh, thuốc men, xà phòng rửa tay... những món những thứ mà họ nghỉ sẻ là những đồ dùng thiết yếu  trong lúc  có đại dịch xuất hiện

Và không biết đại dịch covid sẽ kéo dài bao lâu, và bao lâu mới hết dịch bệnh , nhưng trong khi chờ đợi mọi người khắp nơi trên thế giới này đều phải trốn chui trốn nhủi, ẩn náu, núp trong nhà không dám ló đầu ra cửa vì sợ kẻ thù vô hình túm lấy!  Cuộc sống đời thường của mọi người bắt đầu bị xáo trộn,  công ăn việc làm nay mai sẽ bị  bấp bênh, vì hãng xưởng có thể đóng cửa cho nhân viên tạm nghỉ để trốn virus,  hay sẽ cho nghỉ việc luôn vì bán buôn ế ẩm. Có người sẽ bị thất nghiệp, và có người sẽ chẳng tìm được việc làm, có người đã nghèo sẽ lại phải nghèo hơn, nhưng bây giờ để bảo vệ cuộc sống, ai nấy cũng phải cố gắng hết mình để giữ gìn sức khỏe . Chuyện gì đến thì sẽ đến nhưng chỉ biết bây giờ trước tiên là phải chăm sóc sức khoẻ, ráng cố gắng làm sao để kẻ thù covid không thể đánh thắng, đánh bại được mình, nhưng cũng không quên , không thể không cầu nguyện " Khấn xin ơn trên cho thế giới này được an bình trở lại ,cầu cho tất cả mọi người trên thế gian này được thoát khỏi mùa dịch khổ nạn này , xin cho thế giới được yên bình trở lại.  Nguyện cầu ,  khẩn xin và khẩn xin.



Nhà hàng tàu nầy lúc trước đông kinh khủng, muốn ăn phải lấy số, phải sắp hàng. Bây giờ thì nhà hàng vắng như chùa bà đanh ( không biết  chùa bà đanh ra sao, ở đâu, và vắng thì vắng như thế nào)  Chứ bây giờ nhà hàng vắng chưa từng thấy. Lúc trước vào ăn, 
đông khách, chờ nhân viên bưng đồ ăn ra nếu nhanh cũng mất chừng 15 phút , nay thì thức ăn mà mình kêu, nếu có nhiều món cũng sẽ được bày ra đầy bàn không đến mười phút.

Lúc trước vào tiệm, nếu có kêu bình trà thì phải nhắc nhân viên hai ba lần họ mới đem tới, nay khách nào mà vô là vua, là chúa trời một cõi, nhưng có ai, muốn vậy đâu trời ? Mong sau qua hết mùa dịch, bán buôn sẽ hết ê ẩm.

Nay mai nếu cơn dịch có kéo dài, tình hình kinh tế chắc còn phải xuống tồi tệ hơn nữa, chứ không phải chỉ riêng nhà hàng này mà chủ ở những tiệm quán khác chắc phải cho nhân viên  về nhà nghỉ dưỡng cho tới ngày hết dịch.


Biển cả vào mùa đông thường thì rất là vắng vẻ và lạnh hơn vào những ngày có nắng ấm như mùa hè, nhưng biển hôm trước mùa dịch thì cũng còn có vài người lác đác, nhưng hôm nay, vắng đến nỗi mà người nào có buồn tình muốn tự tử muốn gieo mình xuống biển, thì chắc có lẽ sẽ không được ai phát hiện để mà  nhảy xuống cứu. Biển bây giờ chỉ có nghe được tiếng sóng vỗ và tiếng chim hải âu mà thôi.


Kệ để hàng nằm trở xương ra vì thiên hạ đã vét sạch, vét hết luôn hàng hoá



Cà phê buồn

Đôi khi trong cuộc sống, có những buồn phiền, những lo âu, những toan tính của cuộc đời kéo đến để làm lòng ta thấy nặng trĩu. Và lúc đó, với một lý cà phê có hương thơm nồng nàn, sẽ giúp mình tháo gỡ, hay giải tỏa đi những sự mệt mỏi, nhng căng thẳng trong cuộc sống hiện tại.




Chớ đòi hỏi quá nhiều

Bị thất nghiệp vì  dịch corona nên mình chẳng có gì làm ngoài nấu ăn cho chồng con.  Vì lâu lắm rồi mới được nghỉ và cũng từ lâu lắm rồi mới được ngồi ăn thong thả nên  buổi sáng của tuần lễ đầu  mình rất xông xáo, rất háo hức để chui vào bếp nấu nướng . Nấu xong thì được ngồi ăn tà tà, thưởng thức từ  miếng một thay vì ngày thường lấy đại hay chụp đại miếng bánh mì hay miếng sandwich nào đó trong tủ lạnh, cho thẳng vào miệng nhai vội nhai vàng cốt ý để cho cái bao tử không đau không khóc trước khi bước chân vào sở làm. Nên bây giờ tuy là ngoài kia dù  cơn dịch  quái ác đang hoành hành, dù cho bị thất nghiệp không biết là sẽ bao lâu, nhưng trong lòng không cảm thấy Lo âu và sợ hãi  mà còn thấy khỏe, thấy không sao , coi đây như là cái dịp mình được nghỉ xã hơi.được xã stress.  Năm ngày trôi qua, sống trong thoải mái, ăn uống no đủ, nhưng đến ngày thứ sáu khi vặn tv lên vẫn thấy  covid -19 cứ nhào tới hạ guc người này đến người khác, làm mình thấy hoang mang thấy tội nghiệp rồi tự trách thầm sao mình ích kỳ quá vậy? Người ta bị bệnh bị chết hà rầm, còn có nhiều người bị sa thải vì hãng sở hay quán xá bán buôn không được, cũng có một số người hiện thời bị thất nghiệp tạm thời( trong số đó có mình) mà không biết nay mai công ăn việc làm sẽ như thế nào, có bị  cho đi luôn hay không ?  Nhưng mà bây giờ quan trọng nhất là sự sống còn. Mạng sống của con người giờ đây như chỉ mành treo. Mạng sống bấp bênh thấy rõ vì nếu không cẩn thận kể thù tàn hinh corona sẽ cướp lấy sinh mạng của chúng ta.  Đứa trẻ sanh ra mới được 49 ngày mà chúng đã tàn nhẫn kéo đến để lấy đi mạng sống , ông già 86 có lẽ cũng không muốn ổng sống tới 100 tuổi nên cùng vội vàng kéo tới để bắt ông đi. Già cả, lớn bé chúng cũng đều không tha. Người này bị nhiễm vì trùng rồi lây sang người kia. Có người chửa được , có người chẳng giữ được mang sống đành nhắm mắt xuôi tay.  Thế giới chao đảo, khóc than vì covid . Dịch bệnh đã làm hư hao tổn hại rất nhiều tới cuộc sống của mỗi chúng ta, và cũng giống như nhiều người, mình không biết khi nào thì tất cả những điều này sẽ kết thúc và cũng không ai biết cuộc sống sau đại dịch sẽ như thế nào, nhưng thôi thay vì phàn nàn, mình sẽ có gắng hết sức giữ cho mình một tinh thần lạc quan và học cách thích nghi với mọi hoàn cảnh.

Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc , sẽ qua, và mình vẫn dặn lòng hãy cứ tin là như vậy.


Dù bệnh dịch đang căng, nhưng tuần lễ đầu ở nhà mình vẫn hăng hái xong xáo nấu cho gia đình mình những món ăn ngon, nhưng sẽ và đang nguyện với lòng là tuần lễ thứ nhì hay tuần lễ thứ ba ( nếu còn kẹt ở nhà ) thì nhà có gì sẽ nấu ăn món đó. Sẽ không ăn cầu kỳ.  Ngày nào còn sống, còn ăn là may  là phước đức của ông bà để lại rồi, chứ ở đó mà  đừng đòi hỏi quá nhiều  !



Vì anh là tướng công





Hôm đó thằng nhỏ nhà mình thèm ăn canh chua tôm, nên nó nằng nặc đòi mẹ nó nấu cho bằng được, ba nó thì thường ngày ăn rất dễ, cho gì thì ăn đó, vậy mà bữa đó không biết con ma dở hơi, dở chứng nào đó nhập vào ổng, nên ổng nói ổng ngán  ăn tôm quá, ổng chỉ thèm ăn cá mà thôi nên ổng cũng đòi nấu cho lão một nồi canh chua cá bông lau  (catfish). May cho mấy ông tướng nhà này, hôm đó nhằm ngày thứ Bảy, nên mình ( osin của 2 ổng) không phải chui ra ngoài để kiếm tiền, nên có thời gian để chìu chuộng cả hai. Hì hục lay hoay hơn một tiếng đồng hồ mới nấu xong hai nổi canh chua. Thấy khoái chí  của hai ông hiện rõ lên nét mặt, làm mình thấy lòng vui vui, khoai khoái bèn múc cho ông nào nấy một tô xe lửa. Hai ông ăn lia lịa, húp xì xụp ngon lành tô canh chua,  nhưng ăn được một lát ,   thì mình thấy và phác giác ra có ba con tôm đang bơi trong tô canh chua cá của ông xã,thấy là lạ và thấy mắc cười, vì mấy tiếng trước đây có người  chê tôm nói tôm ăn không ngon, thịt của tôm cứng, ăn không ngọt và không thấy mùi lai gì, lại nói ăn tôm nhiều thì sẽ bị cao mở, vậy mà bây giờ nhìn vào tô canh , mới thấy chàng sạo !
Thôi thì rút kinh nghiệm, biết chồng mình nói vậy nhưng không phải vậy. Lần sao nếu hai ông có giở trò đòi ăn riêng mỗi ông một món, thì cũng sẽ hết lòng hết dạ nấu cho, nhưng đặc biệt sẽ múc cho ông tướng già hai tô, hai chén, hay hai dĩa gì đó.  Cho dù ổng có ... ham ăn, và ổng không được thật lòng, nhưng dầu sao ổng  là người hùng, là tướng công của riêng em!



















Trời mưa mãi


Trời mưa hoài ! Mưa này mà làm một tô mì vịt tiềm ,vừa ngắm mưa vừa ăn thì ngon phải biết cả nhà hén?









































Đêm 24

Đêm 24 là đêm của vợ chồng mình ... nhậu nhẹt!