Sunday, August 25, 2019

No rồi !

Gọi thằng nhỏ nhà mình ra ăn cơm, quát tới quát lui nó mới chịu vác cái mặt của nó ra khỏi phòng vậy mà nó vẫn chưa chịu ngồi vào bàn ăn mà con mắt nó còn liếc qua liếc lại xem coi bữa nay mẹ nào nấu món gì
Khi mắt nó thoáng thấy nồi 
 bông lau kho với mấy đĩa rau luộc thì nó buột miệng kêu lên"no rồi" rồi dợm bước  tính đi thì ba nó la lên" con có đói hay no cũng đều phải ăn"

 Ở lứa tuổi mười ba mà nó vẫn còn sợ cha kính mẹ ( phước đức của ông bà để lại cho 2 vợ chồng mình )  cho nên dù không thích ăn nó vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống bàn,nhưng khi thấy nó ăn, nếu người nào nhìn thấy người ta sẽ nghĩ là nó đang bị cha mẹ nó bắt ăn thuốc độc.  Nhìn nó miễn cưỡng gắp đồ ăn để cho vào miệng, cố gắng nhai trệu trạo miếng cá kho mà trong lòng mình giận run muốn kêu nó chõng đít lên để mình đá nó bay tuốt qua Africa , qua đó nó sẽ chứng kiếng cảnh đói khát đã làm mấy đứa nhỏ ở đó ốm trơ xương ra, có đứa còn nhìn giống như những bộ xương, nhưng thây ma biết đi, biết cử động

 Ở Mỹ hay ở các nước tân tiến khác, con nít bao giờ cũng có ăn uống đầy đủ, sáng ra là chúng đã có ăn, trưa hay chiều đồ ăn thức uống lại được mẹ chúng nấu rồi đem dâng tới miệng. Cho dù không giàu có như Bill Gates, hay làm lương ba cọc ba đồng, cha mẹ chúng cũng có thể có đủ khả năng để cho chúng ăn xa láng. Việt Nam nước ta bây giờ , kinh tế bắt đầu phát triển, nhiều nhà làm ăn khấm khá, nên con nít ít còn  đói khát hơn xưa, nhưng vẫn còn nhưng em nhỏ ở những miền xa, haynhững đứa nhỏ có cha mẹ nằm trong thành phần lao động nghèo khổ, chúng vẫn chưa có cơm để ăn. Như thằng Sơn, anh em họ hàng xa của thằng Tuấn nhà mình, ba má nó cũng nằm trong thành phần tay lắm chân bùn, cuộc sống cũng không mấy dễ dàng, nên thằng Sơn cũng chưa được may mắn như thằng Tuấn nhà mình, vẫn chưa được ăn uống phủ phê, thả dàn. Tội nghiệp thằng nhỏ lắm, lúc mình về Việt Nam chơi, có đem về  bánh kẹo , những thứ mà thằng nhỏ nhà mình nói ăn ngán, dục lên dục xuống, đối với Sơn là những món ngon mà nó từng khao khát được ăn, được ngậm trong miệng. Cơm chưa đủ ăn, nên kẹo bánh dĩ nhiên còn là những món ăn sang chảnh đối với mấy đứa  bé ở dưới quê

Mình còn nhớ hoài, buổi sáng hôm đó thằng Sơn đang leo lên tuốt trên cành cây cao để hái xoài thì bỗng nhiên trong nhà vọng ra tiếng " ăn cơm "của mẹ nó , và chỉ vì một tiếng " ăn" mà thằng Sơn bỗng nhiên bỏ của (bỏ hết mấy trái xoài trong tay và trong túi ra, dục hết xuống đất để chạy đi kiếm ăn. Tội nghiệp thằng bé, chắc lúc đó nó đang thay đói, và có thể tiếng "ăn " đó nó đã và đang âm thầm chờ đợi. Khác hẳn thằng con của mình, có kêu có quát tháo đến lòi cái bảng họng nó mới chịu ra ăn. Chắc có lẽ cũng vì hoàn cảnh mà mỗi thằng mỗi khác. Đặt trường hợp nếu thằng Sơn đuợc sanh ra trong một gia đình có ăn có mặc,  được lo, được cho ăn từng chút một thì bao giờ nó cảm thấy đói khát hay thiếu thốn đâu, còn ngược lại nếu thằng Tuấn mình cơm không đủ no áo không đủ mặc, thì ai cho đồ ăn mà nó không ăn, mới là chuyện lạ!Thôi thì mong rằng khi thằng nhỏ nhà mình lớn lên hay già đi một chút đỉnh, nó sẽ biết và sẽ nhận thấy là nó thật sự may mắn và tốt số hơn những đứa trẻ phải bị sanh ra ở những chổ nghèo nàn khốn khổ khác,  mong cho con về sau tính tình sẽ thay đổi, từ  cách ăn cách uống, mong sao con sẽ sống đạm bạc, và mong nhất là con sẽ có lòng nhân ái để cứu giúp người hoạn nạn, chia xẻ miếng ăn, manh áo cho người khốn khổ.



No comments:

Post a Comment