Sunday, August 25, 2019

Lận đận vì hàm răng

Ngày xưa khi bà ngoại của mình còn sống và mỗi khi nhà có đám giỗ là  ngoại thường hay nấu món cà ri vịt hay cà ri gà. Ngày đó điều kiện sống còn thiếu thốn, nên cà ri được coi như là một món ăn quý và sang trọng. Thường thường thì lúc đó ở miền tây đa số người ta dùng khoai lang hay khoai môn để nấu chung với cà ri , chứ ít ai xài khoai tây hay nấu 3 thứ cùng một lúc với nhau như bây giờ.  Vậy mà hồi đó mình thấy bà cho 3 thứ khoai vào nồi cà ri vịt, thì mình nghi là ngoại muốn chơi sang và muốn đãi cả nhà ăn ngon nhưng tại hồi đó còn nhỏ quá nên không biết và không để ý là  tư của mình cốt ý nấu nhiều loại khoai để cho bà   ăn vì răng của bà  ngày đó chỉ đủ để cho  bà  ăn cháo hay húp canh mà thôi, muốn cắn muốn nhai bà  cần phải đeo răng giả, mà mấy đời bà chịu làm cho ngoại hàm răng giả,  mấy dì với mẹ mình  có năn nỉ nói đến hụt hơi , có khuyên can,năn nỉ tới một ngàn lần  cũng nhất định hát bài không ( không tao không cần, tao không thèm đeo răng giả) chắc nội muốn trung thành với mấy chiếc rằng cũ hay chăng?  ) Và vì có lẽ không bao giờ muốn phản bội "người tình cũ" nên bà suốt đời ăn mấy món có nước hay mấy món để nuốt.  
Bây giờ mỗi lần nấu  cà ri là mỗi lần mình đều nhớ tới  nhớ giáng ngoại  gầy gầy, lưng ngoại  còng còng, ngồi vào bàn ăn, lấy cái muỗng nhỏ , ghiền nát cho thật nát mấy củ khoai , ruột bánh mì đã mềm mà nội còn bầm nát thêm, rồi mới cho cô hai chan nước cà ri vào. Vẫn còn nhớ cái đầu gật gật gù gù của ngoại    nhớ như in câu của nói mỗi lần bà ăn say sưa món"súp" cari "  Món này ngon, dể ăn à bây"Bây giờ thì bà đã đi xa lắm rồi . Không biết bên kia thế giới ngoại  có còn thắc mắc món nầy ăn được hay món kia có dể ăn hay không? Không biết bây giờ ngoại  đang ở đâu ? Nếu nói theo phật giáo thì nói có lẽ đã đầu thai thành một người khác? Còn nói theo kiểu thiên chúa giáo, thì ngoại  đã lên thiên đàng? Mà thôi cho dù ngoại  có đi đến đâu chăng nữa, ngoại  có lìa xa cõi trần thế này rồi, con cháu của \vẫn con thương nhớ đến  , vẫn nấu món cà ri đặc biệt cho   vào những ngày giỗ. Và từ con, đến cháu, người nào,đứa nấy đều cầu nguyện cho   , kiếp sau, không phải khổ sở, lận đận vì hàm răng . Con mong rằng nếu có kiếp sau thì bà ngoại   sẽ được là người có một hàm răng đều đặn, trắng ngà, nói chung là tốt để ngoại  muốn ăn, muốn cắn gì tùy thích. Còn nếu ngoại   lên trời, thì con cầu xin cho ngoại  đang ung dung, đang hạnh phúc cắn hay gặm trái đào tiên mà chẳng cần xài, chẳng cần phải dựa dẵm vào mấy cái răng nào hết nhe ngoại !    .




1

No comments:

Post a Comment