Wowwowngon là nơi không có đăng công thức mà chỉ là nơi đăng hình ảnh các món ăn mà tôi đã và đang nấu cho gia đình nhỏ của tôi và cũng là nơi tôi có thể kể chuyện về cuộc sống của tôi trên xứ lạ quê người
Sunday, August 25, 2019
No rồi !
Gọi thằng nhỏ nhà mình ra ăn cơm, quát tới quát lui nó mới chịu vác cái mặt của nó ra khỏi phòng vậy mà nó vẫn chưa chịu ngồi vào bàn ăn mà con mắt nó còn liếc qua liếc lại xem coi bữa nay mẹ nào nấu món gì
Sống đề ăn hay ăn để mà sống?
Thằng nhỏ nhà mình cho dù có dạy, có khuyên cản, nó vẫn nghĩ , vẫn có ý tưởng là sống để ăn ( live to eat ) chứ không phải ăn để sống( eat to live) . Không biết ai chỉ dạy nó mà trong óc và trong trí thằng bé mười ba tuổi nhận xét là ( không ăn thì thôi, hể ăn là phải bị mập, cho nên nếu bị mập, thì tại sao ta không chọn ăn thức ăn ngon? ) Và nó cũng lý luận rằng, sống mà không tận hưởng cái sướng từ những món ăn ngon, thì thôi thì thà chết quách cho rồi,cho đỡ phải khổ thân ! Đúng là óc, não của mấy thằng tuổi teen , óc não của mấy thằng con trẻ thiếu suy nghĩ hay cố chấp, nặng và lỳ như trâu !

Thằng teen này biết mình sai mà vẫn cho rằng mình đúng, vẫn cố cải cho bằng được. Nó vẫn còn thật non trẻ trong cách suy nghĩ nên vợ chồng mình nghĩ những tháng ngày tới là những ngày tháng đau đầu , thử thách lớn lao nhất của hai đứa. Cầu trời cho những tháng và những năm sau ( cho đến lúc nó mười tám tuổi) thằng nhỏ vẫn còn ham học vẫn nghiêm túc trong học hành như nó đã từng làm trước đây . Cầu trời, khẩn phật cho trí óc của con trẻ lúc nào cũng được sáng suốt, để nhận định để biết được cái gì đúng, cái gì sai .Cái gì cần làm và cái gì không nên làm, rẽ trái, hay rẽ phải hay nên đi thẳng trên con đường tương lai, đều cần phải có sự chín chắn trong suy nghĩ . Con đường của chúng ta đi trước mặt, có đẹp, có phẳng phiu, có đầy ổ gà hay không cùng dựa vào trí tuệ sáng suốt, sự nhận định đúng và chính xác của chúng ta. Lạy trời vài năm nữa, cái thằng con này sẽ hiểu thấu hơn về đời sống, về con người, mong rằng khi nó lớn hơn nó sẽ hiểu được sống để làm gì, sống không phải để thu hưởng sự ăn uống không thôi mà sống trên đời là phải có mục đích, có mục tiêu rồi thì chúng ta mới cố gắng, mới phấn đấu. Cố gắng cho tới cùng đạt được thành quả để cho gia đình và cho chính bản thân chúng ta về sau.
Nhưng có nói, có cắt nghĩa bấy nhiêu vẫn như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt mà thôi, vì ông nhỏ này dù vẫn còn ngoan ngoãn nghe lời, dù còn học hành chăm chỉ, ông cũng vẫn còn ham ăn, vẫn còn muốn ăn cho đã, cho sướng cái miệng của ổng nên ổng vẫn lặp đi lặp lại cái câu ngu ngốc dại khờ, cái câu mà ông vẫn cho là đúng, " live to eat" Sống để ăn, vì đối với ổng sống chỉ cốt ý là để ăn, nên ăn thì phải ngon, mà nếu không ngon nhưng vẫn bị ép ăn thì ... cha nội nói đồ ăn đâu có ngon , đâu có xứng đáng cho hàm răng nó làm việc, nên thôi chẳng cần phải nhai, cứ bỏ đại ( đồ ăn) vào miệng, rồi nuốt trọng!Cho thằng nhỏ ăn mì xào giòn, thì khỏi phải năn nỉ nó, chẳng phải cần nghe nó hù dọa chỉ nuốt mà không nhai

Lận đận vì hàm răng
Ngày xưa khi bà ngoại của mình còn sống và mỗi khi nhà có đám giỗ là ngoại thường hay nấu món cà ri vịt hay cà ri gà. Ngày đó điều kiện sống còn thiếu thốn, nên cà ri được coi như là một món ăn quý và sang trọng. Thường thường thì lúc đó ở miền tây đa số người ta dùng khoai lang hay khoai môn để nấu chung với cà ri , chứ ít ai xài khoai tây hay nấu 3 thứ cùng một lúc với nhau như bây giờ. Vậy mà hồi đó mình thấy bà cho 3 thứ khoai vào nồi cà ri vịt, thì mình nghi là ngoại muốn chơi sang và muốn đãi cả nhà ăn ngon nhưng tại hồi đó còn nhỏ quá nên không biết và không để ý là dì tư của mình cốt ý nấu nhiều loại khoai để cho bà ăn vì răng của bà ngày đó chỉ đủ để cho bà ăn cháo hay húp canh mà thôi, muốn cắn muốn nhai bà cần phải đeo răng giả, mà mấy đời bà chịu làm cho ngoại hàm răng giả, mấy dì với mẹ mình có năn nỉ nói đến hụt hơi , có khuyên can,năn nỉ tới một ngàn lần cũng nhất định hát bài không ( không tao không cần, tao không thèm đeo răng giả) chắc nội muốn trung thành với mấy chiếc rằng cũ hay chăng? ) Và vì có lẽ không bao giờ muốn phản bội "người tình cũ" nên bà suốt đời ăn mấy món có nước hay mấy món để nuốt.
Bây giờ mỗi lần nấu cà ri là mỗi lần mình đều nhớ tới nhớ giáng ngoại gầy gầy, lưng ngoại còng còng, ngồi vào bàn ăn, lấy cái muỗng nhỏ , ghiền nát cho thật nát mấy củ khoai , ruột bánh mì đã mềm mà nội còn bầm nát thêm, rồi mới cho cô hai chan nước cà ri vào. Vẫn còn nhớ cái đầu gật gật gù gù của ngoại nhớ như in câu của nói mỗi lần bà ăn say sưa món"súp" cari " Món này ngon, dể ăn à bây"Bây giờ thì bà đã đi xa lắm rồi . Không biết bên kia thế giới ngoại có còn thắc mắc món nầy ăn được hay món kia có dể ăn hay không? Không biết bây giờ ngoại đang ở đâu ? Nếu nói theo phật giáo thì nói có lẽ đã đầu thai thành một người khác? Còn nói theo kiểu thiên chúa giáo, thì ngoại đã lên thiên đàng? Mà thôi cho dù ngoại có đi đến đâu chăng nữa, ngoại có lìa xa cõi trần thế này rồi, con cháu của \vẫn con thương nhớ đến bà , vẫn nấu món cà ri đặc biệt cho bà vào những ngày giỗ. Và từ con, đến cháu, người nào,đứa nấy đều cầu nguyện cho bà , kiếp sau, không phải khổ sở, lận đận vì hàm răng . Con mong rằng nếu có kiếp sau thì bà ngoại sẽ được là người có một hàm răng đều đặn, trắng ngà, nói chung là tốt để ngoại muốn ăn, muốn cắn gì tùy thích. Còn nếu ngoại lên trời, thì con cầu xin cho ngoại đang ung dung, đang hạnh phúc cắn hay gặm trái đào tiên mà chẳng cần xài, chẳng cần phải dựa dẵm vào mấy cái răng nào hết nhe ngoại ! .
1
Ước mơ giản dị
Và rồi đêm giáng sinh đã đến. Trong cái đêm thánh vô cùng đó mình đã hạnh phúc bên chồng con đón giáng sinh ở Mỹ, dù trời ở bên ngoài có lạnh câm, nhưng trong lòng trong tim của 2 đứa mình cảm thấy ấm áp. bình yên, Noel an lành và nồng ấm bên nhau, thế là đủ rồi, thế là cũng đủ xua tan cái lạnh giá của mùa đông, thế là cũng đủ tìm thấy sự an lành từ tình yêu mà 2 đứa đã và đang dành cho nhau.
Thánh ăn
Sắp sửa lễ lộc, ngán ăn nhiều nên ráng gom hết mấy món mà mình đã tìm thấy trong tủ lạnh như tôm, đậu hòa lan, và một chút thịt bằm để chiên ra một nồi cơm rang bự tổ chảng, tưởng đủ mà hóa ra cơm không dư để cung cấp cho chồng và con dù trước đó mấy ổng đã chơi xơ xơ 1 cái hot dog cùng với 1 rổ khoai tây chiên big size mà giờ đây mấy ông chỉ xơi có chừng năm phút đã vét sạch hết cái chảo cơm, chưa đủ để nhét kẻ răng chứ nói chi có dư có đủ để lấp đầy cái bao tử có sức chứa như tàu chiến hạm của hai bác ấy! Đúng là dân thuộc loại có bao tử như tàu chiến hạm đội, đúng là không sung sướng và không có gì khổ bằng khi phải làm đầu bếp cho 2 thủy thủ trên tàu chiến hạm USS bố&con(Thánh ăn, và cũng được gọi tắt là THA)
Subscribe to:
Comments (Atom)
-
2 món cơm ngon nhất của gia đình mình là cơm tấm thịt sườn, chả, tàu hủ ky và cơm tay cầm đồ biển.
-
Anh ơi, sắp sửa về chưa, mau mau về nhà ăn cơm nha! Về nhanh nhe anh ,Chiều nay nhà ta sẽ ăn cá chim chiên dầm nước mắm, canh tàu hủ ...
-
Coi tivi thấy người Nhật đập trứng sống vào cơm nóng, rồi ăn một cách ngon lành nên mình cũng muốn thử, muốn cảm nhận cái độ ngon của trứng...



